Việt Nam ơi

Những áo quần rách rưới
Những hàng cây đắm mình vào bóng tối
Chiều mờ sương leo lắt đèn dầu
Lũ trẻ ngồi quanh mâm gỗ
Lèo tèo mì luộc canh rau.

Mấy mươi năm vẫn mái tranh này
Dòng sông đen nước cạn
Tiếng loa đầu dốc lạnh
Tin chiến trận miền xa.
Những người đi chưa về
Những quả bom hầm hào sụt lở
Những tên tướng những lời hăm dọa
Người ta định làm gì Người nữa
Việt Nam ơi ?

Mấy mươi năm đã mấy lớp người
Chia lìa gục ngã
Đã tận cùng nỗi khổ
Người ta còn muốn gì Người nữa
Việt Nam ơi ?

Người đau thương, tôi gắng gượng mỉm cười
Gắng tin tưởng nhưng lòng tôi có hạn
Chiều nay lạnh, tôi nghẹn ngào muốn khóc
Xin Người tha thứ, Việt Nam ơi.

Tổ quốc là nơi tỏa bóng yên vui
Nơi nghĩ đến lòng ta yên tĩnh nhất
Nhưng nghĩ đến Người lòng tôi rách nát
Xin Người đừng trách giận, Việt Nam ơi.

Tôi làm sao sống được nếu xa Người
Như giọt nước đậu vào bụi cỏ
Như châu chấu ôm ghì bông lúa
Người đẩy ra tôi lại bám lấy Người
Không vì thế mà Người khinh tôi chứ
Việt Nam ơi.

Không vì tôi đau khổ rã rời
Mà Người ghét bỏ ?
Xin Người đừng nhìn tôi như kẻ lạ
Xin Người đừng ghẻ lạnh, Việt Nam ơi.

Người có triệu chúng tôi, tôi chỉ có một Người
Tất cả sẽ ra sao
Mảnh đất nghèo máu ứa ?
Người sẽ đi đến đâu
Hả Việt Nam khốn khổ ?
Đến bao giờ bông lúa
Là tình yêu của Người ?
Đến bao giờ ngày vui
Như chim về bên cửa ?
Đến bao giờ Người mới được nghỉ ngơi
Trong nắng ấm và tiếng cười trẻ nhỏ ?

Đến bao giờ đến bao giờ nữa
Việt Nam ơi ?

Lưu Quang Vũ

Advertisements

21 responses to “Việt Nam ơi

  1. Chú Bình ơi bài này con không hiểu lắm nhưng đọc thấy cứ Đau Đớn thé nào

  2. bác ơi, bác cứ mặc áo đen đi giữa ngày nắng thế… phải nhìn vào những mặt tích cực để sống. Tuy nhiên, bài thơ Việt Nam ơi của bác hay thật ạ

  3. lâu lắm rồi mới đọc được một bài thơ hay anh ạ

  4. @rainy, con gái nhỏ xinh ơi, có phải điều gì viết hay chép lại ở đây ta cũng hiểu đâu. Vài tháng nữa khi nào ngồi trong ký túc xá ở Giã Nã Đại xa xôi, ngắm tuyết rơi nhớ vè một cố hương xỉn, nhớp con sẽ tự hiểu và sẽ…đau đớn hơn. Lúc ấy nhớ meo hay chát cùng ta. Lúc ấy ta sẽ nói về những điều ta đang suy ngẫm, nhé!

  5. Đại bác đêm đêm dội về thành phố
    Người phu quét đường dừng chổi lắng nghe.
    Đại bác qua đây đánh thức mẹ dậy
    Đại bác qua đây con thơ buồn tủi
    Nửa đêm sáng chói hỏa châu trên núi

    Đại bác đêm đêm dội về thành phố
    người phu quét đường dừng chổi đứng nghe.
    Từng chuyến bay đêm con thơ giật mình
    Hầm trú tan hoang ôi da thịt vàng
    Từng đêm trong sáng là mắt quê hương.

    Hàng vạn tấn bom trút xuống đầu làng
    Hàng vạn tấn bom trút xuống ruộng đồng
    cửa nhà Việt Nam cháy đỏ cuối thôn.
    Hàng vạn chuyến xe, claymore lựu đạn
    Hàng vạn chuyến xe mang vô thị thành
    từng vùng thịt xương có mẹ có em

    Đại bác đêm đêm dội về thành phố
    người phu quét đường dừng chổi đứng nghe.
    Đại bác đêm đêm tương lai rụng vàng
    Đại bác như kinh không mang lời nguyền
    Trẻ thơ quên sống từng đêm nghe ngóng.

    Đại bác đêm đêm dội về thành phố
    người phu quét đường dừng chổi đứng nghe.
    Đại bác đêm đêm ru da thịt vàng
    Đại bác nghe quen như câu dạo buồn
    Trẻ con chưa lớn để thấy quê hương

    Hàng vạn tấn bom trút xuống đầu làng
    Hàng vạn tấn bom trút xuống ruộng đồng
    cửa nhà Việt Nam cháy đỏ cuối thôn.
    Hàng vạn chuyến xe, claymore lựu đạn
    Hàng vạn chuyến xe mang vô thị thành
    từng vùng thịt xương có mẹ có em

    Đại bác đêm đêm dội về thành phố
    người phu quét đường dừng chổi đứng nghe.
    Đại bác đêm đêm tương lai rụng vàng
    Đại bác như kinh không mang lời nguyền
    Trẻ thơ quên sống từng đêm nghe ngóng.

    Đại bác đêm đêm dội về thành phố
    người phu quét đường dừng chổi đứng nghe.
    Đại bác đêm đêm ru da thịt vàng
    Đại bác nghe quen như câu dạo buồn
    Trẻ con chưa lớn để thấy quê hương
    Trẻ con chưa lớn để thấy quê hương
    Trẻ con chưa lớn để thấy quê hương

  6. Bài này của Trịnh Công Sơn BÁC ạ! BÁC ơi, hum nay là thứ 6, tối em về em gọi cho bác nhé!

  7. Thưa mẹ, con là người Việt Nam
    Luân lưu từ giòng máu điêu tàn
    Thưa mẹ, con là người da vàng
    Màu da của kiếp lầm than.

    Có một ngày, một ngày nào con sẽ xa
    Xa kinh kỳ, hoa lệ lũ hoang ma
    Tràng Tiền, mấy nhịp con vẫn nhớ
    Thiên Mụ mấy tầng, con chẳng quên.

    Sài Gòn đó, từng con phố nhỏ
    Mỗi dặm đường hàng vạn dấu chân con
    Nha Trang, Đà Nẵng trời thơ mộng
    Nhưng chẳng bao giờ con muốn quên.

    Giờ đây, mỗi đứa con lạc loài mỗi nẽo
    Đứa London (Cali), đứa Paris, đứa đèo heo gió hút
    Gặp nhau từng hàng lệ xót xa, buông những câu chào
    Đôi ba sinh ngữ, Bonjour, Au revoir, Hello, Good bye
    Con gục (ôm) đầu chua xót đắng cay.

  8. Bài này cũng vẫn Khánh Ly hát, có tên là “Một lần miền viễn xót xa”. Em không đăng toàn bộ chỉ đăng một phần thui!! Bác đọc lời hai bài này nếu thấy thích hum nào em kiếm hai bài này tặng bác

  9. À Bác ơi nếu thấy có gì đó ảnh hưởng quá thì bác cứ “đì lét” nhé! Hai bài này comment cho Bác xong em cũng hơi run run

  10. ngày nay tiếp cận tri thức là một rủi ro cực lớn mà người có lòng tự trọng phải chấp nhận thôi em, có gì phải sợ!

  11. Một bài thơ “đớn đau”, cái thời của Lưu Quang Vũ em còn nhỏ quá, nhưng kí ức còn đọng lại từ cái thời ấy thì vẫn xốn xang. Dù sao thì đến bây h, một thời kì hoàn toàn khác, “thời kì đổi mới”, những cái đớn đau nó cũng có ít đi đâu, chỉ là không hoàn toàn giống như những đớn đau hồi đó mà thôi.
    Đọc xong bài này bỗng dưng muốn comment thêm cho có vần có điệu. Tặng anh Bình mấy câu “thơ” của em, “thơ xa xứ”:

    Nắng chiều tràn trong mắt
    Phải đâu đông đã sang?
    Ôm nỗi nhớ mênh mang
    Nhớ chiều đông Hà Nội.

    Hai mươi năm tắm gội
    Bằng sắc nắng quê hương
    Ôi biển nắng vô thường
    Dưỡng tâm hồn tôi lớn…

  12. hề hề Mẹc ghi ơi thơ lưu quang vũ đới

  13. Mẹc ơi, chúng mình bắt đầu khác nhau về quan niệm “nắng” mất rồi. Nhân com măng của em và Toe Toét loay hoay tìm mãi cái ảnh chụp ở nông thôn thang 4 năm 1996 như một khái niệm: VN.

  14. Nắng của anh “đau” thật!

  15. Nhưng cũng le lói niềm vui…

  16. Toe Toét ơi cậu thấy nắng của tớ chỉ mong manh trên những đường quê hất bóng trời dông.Nắng chỉ còn trong nụ cười của người nông dân khốn khổ bao năm cứ ngỡ đổi đời hóa ra mới đổi được cái…dồi. Nắng của đã chết nghẹn trong dông gió mứt rùi!

  17. Nắng đọng nhê nhớp trên môi người chỉ lối
    Nắng lăn khô cong trên đồng tử kẻ dẫn đường

  18. Em cũng thích bài này lắm, tìm được bên nhà của bạn AprilLys, em cũng post ở nhà em đấy!

  19. Bài này xót quá anh nhỉ. Lưu Quang Vũ có bài thơ Tiếng Việt cũng rất cảm động.
    Bọn trẻ chúng em mới chỉ biết đến một Lưu Quang Vũ của sân khấu, nhưng gần đây mới được biết một Lưu Quang Vũ nhà thơ…rất thơ (dù thời trẻ ông đã in chung tập thơ Hương cây bếp lửa với Bằng Việt)

  20. Tiếng Việt
    Lưu Quang Vũ

    Tiếng Việt gọi trong hoàng hôn khói sẫm
    Cánh đồng xa cò trắng rủ nhau về
    Có con nghé trên lưng bùn ướt đẫm
    Nghe xạc xào gió thổi giữa cau tre.

    Tiếng kéo gỗ nhọc nhằn trên bãi nắng
    Tiếng gọi đò sông vắng bến lau khuya
    Tiếng lụa xé đau lòng thoi sợi trắng
    Tiếng dập dồn nước lũ xoáy chân đê.

    Tiếng cha dặn khi vun cành nhóm lửa
    Khi hun thuyền, gieo mạ, lúc đưa nôi
    Tiếng mưa dội ào ào trên mái cọ
    Nón ai xa thăm thẳm ở bên trời.

    “Ðá cheo leo trâu trèo trâu trượt”
    Ði mòn đàng dứt cỏ đợi người thương
    Ðây muối mặn gừng cay lòng khế xót
    Ta như chim trong tiếng Việt như rừng.

    Chưa chữ viết đã vẹn tròn tiếng nói
    Vầng trăng cao đêm cá lặn sao mờ
    Ôi tiếng Việt như đất cày, như lụa
    óng tre ngà và mềm mại như tơ.

    Tiếng tha thiết nói thường nghe như hát
    Kể mọi điều bằng ríu rít âm thanh
    Như gió nước không thể nào nắm bắt
    Dấu huyền trầm, dấu ngã chênh vênh.

    Dấu hỏi dựng suốt ngàn đời lửa cháy
    Một tiếng vườn rợp bóng lá cành vươn
    Nghe mát lịm ở đầu môi tiếng suối
    Tiếng heo may gợi nhớ những con đường.

    Một đảo nhỏ xa xôi ngoài biển rộng
    Vẫn tiếng làng tiếng nước của riêng ta
    Tiếng chẳng mất khi Loa thành đã mất
    Nàng Mỵ Châu quỳ xuống lạy cha già

    Tiếng thao thức lòng trai ôm ngọc sáng
    Dưới cát vùi sóng dập chẳng hề nguôi
    Tiếng tủi cực kẻ ăn cầu ngủ quán
    Thành Nguyễn Du vằng vặc nỗi thương đời.

    … Buồm lộng sóng xô, mai về trúc nhớ
    Phá cũi lồng vời vợi cánh chim bay
    Tiếng nghẹn ngào như đời mẹ đắng cay
    Tiếng trong trẻo như hồn dân tộc Việt.

    Mỗi sớm dậy nghe bốn bề thân thiết
    Người qua đường chung tiếng Việt cùng tôi
    Như vị muối chung lòng biển mặn
    Như dòng sông thương mến chảy muôn đời.

    Ai thuở trước nói những lời thứ nhất
    Còn thô sơ như mảnh đá thay rìu
    Ðiều anh nói hôm nay, chiều sẽ tắt
    Ai người sau nói tiếp những lời yêu?

    Ai phiêu bạt nơi chân trời góc biển
    Có gọi thầm tiếng Việt mỗi đêm khuya
    Ai ở phía bên kia cầm súng khác
    Cùng tôi trong tiếng Việt quay về.

    Ôi tiếng Việt suốt đời tôi mắc nợ
    Quên nỗi mình quên áo mặc cơm ăn
    Trời xanh quá, môi tôi hồi hộp quá
    Tiếng Việt ơi, tiếng Việt ân tình

  21. se sẽ chứ, không cánh buồm bay mất
    Qua dịu dàng ẩm ướt của làn môi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s