Sống ở trên đời cần một tấm lòng

Gửi con gái yêu quý!

Lần này lên Hà Nội con ở nhà anh trai mẹ con. Chị con có gửi cho chú hồ sơ xin việc. Thứ hai, thứ ba, thứ tư…ngày nào chú cũng bồn chồn đợi con. Một phần quá bận với công viêc mới nên chú không qua lấy được. Phần khác chú thử đợi con mang hồ sơ đến và thay mặt chị con nói một câu chuyện nghiêm túc với cô chú. Chú tưởng tượng giọng nói thể hiện tình cảm, trách nhiệm của con với chị gái yêu.

Nhưng chờ mãi không thấy, chiều 16 tháng 6, chú chuẩn bị về sớm một chút để qua chỗ con. Đúng lúc đó, công ty sản xuất chương trình truyền hình gửi kịch bản để chú xem và duyệt lại lần cuối trước khi đưa sang đài phát sóng. Chú mở kịch bản ra mà trong lòng rỗng tuếch. Mặc dù chú đã nhiều lần ngọt nhạt, thiết tha đề nghị với đơn vị sản xuất phải cử người viết kịch bản đi cùng trong mỗi lần đoàn làm phim đi quay. Người viết cũng là người kể chuyện, họ phải đi, phải sống, phải tự cảm nhận rồi mới kể, mới chuyển tải thông tin, cảm xúc tới người nghe, người xem. Đó là nguyên tắc tối thiểu của báo chí. Vậy mà, người viết lại chỉ ngồi nhà xem phim đã quay rồi…bịa ra lời bình hay uốn éo nói leo. Trước đó chú được thông tin vỏn vẹn người viết lời bình là một cây bút…giỏi và chuyên nghiệp?! Bộ phim của chú quay về một resort. Từ những giải pháp phong thủy, kiến trúc sư muốn đưa hình ảnh bến nước,cây đa, sân đình vào kiến trúc hiện đại. Người quay phim quay cận cảnh những giọt nước rơi quanh một đài phun nước nhỏ và cảnh du khách đi trong hành lang dài. Chẳng hiểu vì đâu người viết kịch bản lại viết rằng: Đó là khu thủy đình nằm bên gốc đa với những nhà xuyên đường bao quanh để khách nghỉ chân hay ngắm cảnh khi mưa lớn hay thời tiết xấu.

Chú tức phát điên lên. Làm sao có thứ báo chí khinh bỉ người xem đến thế được nhỉ? Phải mất hơn 5 giờ để biên tập lại bài viết. Phải mất công như thế để giữ lại tối đa “chữ’ của người viết mà hành văn cũng sạch nước cản. Chăm chút như vậy để người viết vẫn thấy được……… tôn trọng !?

Xong việc, chú lái xe đến chỗ con. Trời vẫn tiếp tục đổ mưa lớn. Trận mưa được báo chí khẳng định là lớn nhất trong nhiều năm qua. Mọi con đường tắc nghẽn. Hà Nội đang trở thành một lòng hồ. Ô tô của chú sắp thành ca nô. Chú ngồi chết dí trong xe để ngắm những giọt mưa vỡ ra trên mặt nước đen quánh.

Chẳng hiểu vì đâu, khi cố nhắm mắt quên đi những vòng tròn vô cảm ấy thì cũng là lúc chú nhớ đến những vết rách trên áo mayo của bố con. Anh trai của chú, bố của con là một người lính hải quân. Áo lót của lính ngày ấy may bằng một thứ vải thun. Mỗi chiếc áo Bố con thường mặc hơn năm năm mới chịu bỏ đi. Áo mới được phát bố con lén đem đi bán ngoài chợ trời để thêm vào đồng lương nhà giáo còm cõi của vợ để nuôi các con. Mỗi khi áo cũ bị mủn rách, vết rách thường loang ra trông rất giống cái miệng cười của anh hề vừa nhăn nhở vừa hài hước. Có một lần lặng lẽ đạp xe theo bố con, chú nhìn sâu vào những vết rách lồ lộ sau sơ mi trắng phếch của lính hải quân. Bất ngờ hôm đó trời cũng đổ mưa, những vết rách tròn của mayo trở nên thâm đen. Chú như nhìn thấy những vết thủng lớn trên thân thể bố con.

Ngày chú đi học đại học, bố con nghe tin chú phải bán báo trên tàu Hà Nội- Hải Phòng để kiếm tiền sống. Bố con buồn lắm nhưng chẳng biết làm gì để giúp em. Hàng ngày, một đứa trẻ ăn sáng cũng mất 1000 đồng xôi nhưng lúc nào bố con cũng chỉ ăn 500 mà thôi. Một lần lên Hà Nội bố con phát hiện ra mình đã dính bạo bệnh. Không đủ tiền chiếu chụp, mua thuốc nhưng bố con vẫn giành tiền mua cho chú nửa chỉ vàng dặn là để phòng khi có việc cần thì có tiền mà tiêu. Trong lúc cúi gằm mặt nhận chỉ vàng từ tay bố con, chú kịp nhìn thấy trên áo lót của bố con vẫn loang đầy những vết rách thẫm đen. Con có một người bố chỉ biết tằn tiện lo toan cho vợ con. Chú có một người anh đầy trách nhiệm.

Vậy mà sao chú cảm thấy con không giống bố. Mà hình như con cũng không giống cả mẹ và chị. 13 năm trước, bố con mất đi, mẹ con câm lặng vượt qua bao bệnh tật, vật vã dạy thêm để có tiền nuôi các con ăn học. Chú không hiểu nổi mẹ con, người phụ nữ chỉ có thân nhiệt gần 36 độ C, một thể xác luôn thường trực trạng thái …”chết rồi” vài lần trong tuần. Chú không tưởng tượng nổi mẹ con lấy đâu ra ý chí để trở thành một giáo viên xuất sắc nhất ngành giáo dục? Chú xúc động khi thấy không biét bao phụ huynh vật nài mẹ con nhận dạy thêm cho con cái họ. Họ biết chắc rằng con mình được cô giáo ấy chăm nom thì chắc chắn sẽ thành con ngoan, trò giỏi. Chú luôn ước ao lúc nào cũng rạng rỡ một nụ cười như mẹ con. Dường như mẹ con sống là vì các con. Mẹ con sống để hàng đêm vẫn mơ gặp bố con….Với chú, chẳng cần thiết phải ngu muội và giả dối gào lên: học tập tư tưởng sáng ngời, đạo đức vỹ đại của ai cả. Với chú, Mẹ con là một tấm gương, một hình mẫu lớn nhất.

Vậy mà tại sao con để cho mẹ cảm thấy bất lực trước những tính cách khác thường của mình? Vì sao có lần mẹ ốm, con ôm máy tính chát chít đến khuya, không một lời thăm hỏi? Tối đó mẹ con nhịn đói tới khi chị con đi học về. Con nói rằng mẹ gọi nhỏ quá con không nghe thấy. Trời ơi, 15 năm qua, mẹ con đã xả thân vì các con mà có đợi các con một lần lên tiếng đâu. Bao năm qua, mẹ con có một lần nghe tiếng gọi yêu thương của bố con nữa đâu…

Có lần lên nhà chơi, chú cứ ớ người ra khi con tự cho quyền mình vào phòng riêng bật điều hòa (trong những ngày trời chưa nóng) rồi ôm máy tính đến gầ
n 3 giờ sáng. Chú chẳng muốn là một kẻ đo lọ nước mắm ngắm củ dưa hành nhưng tiền điện cho máy điều hòa hoom đó ước tính hơn 8000 bữa sáng của bố con. Con cứ hồn nhiên ồn ào ở tầng trên mặc cho cô đau đầu không ngủ được ở ngay phòng dưới? (con có nhớ cô bị u não không?).

Khi người giúp việc bị tai nạn, cô đã dặn ở nhà có việc gì thì đỡ đần, vậy mà con vẫn tiếp tục miệt mài online?

Vì sao biết chú rất bận, con có thể đi chơi vô tư cùng các bạn trai để chú ngồi ngoài ô tô chờ đến hơn 10 giờ đêm? Thực sự chú chưa hiểu nổi.

Con gái yêu quý! Chú rất mừng là con học khá giỏi. Chú rất thích tính hiếu thắng của con. Chú sẵn sàng bỏ ra một khoản tiền bằng nửa tháng lưong của mẹ con để mua cho con một cặp kính thời trang hơn. Cô đã may cho con những bộ áo váy mới thật đẹp, sang trọng và … rẻ nữa. Con gái rất cần biết làm đẹp. Chú đã không tiếc tiền giúp con mua sách, học thêm hay đi chơi. Mẹ con ngại internet và sợ con không tập trung học tập. Chú sẵn sàng đầu tư mọi chi phí và cố hết sức thuyết phục mẹ con rằng in tờ lét là một công cụ vỹ đại của nhân loại.

Chú tôn trọng và khích lệ ước muốn trở thành một cây bút nổi tiếng của con. Nhưng chú nói thực, nếu không biết quan tâm, tôn trọng người khác, con lại sẽ giống như người viết kịch bản truyền hình vừa làm cho chú khốn khổ. Họ là những người chẳng cần quan tâm đến ai và hồn nhiên viết ra những điều không đúng, những điều chẳng có giá trị nào cho cuộc đời này! Xuẩn!

Lúc này, chú đang rất muốn được ôm chặt lấy con và hát thì thầm câu hát của trịnh Công Sơn: Sống ở trên đời cần một tấm lòng!

Advertisements

18 responses to “Sống ở trên đời cần một tấm lòng

  1. chau nghe cau chuyen cahu rat xuc dong,dung la bon chau luon vo tam truoc nhung nguoi than xa than vi bon cahu..chau can phai suy nghi lai rat nhieu khi doc xong buc thu..song tren doi can phai co mot tam long

  2. bai viet rat dang suy nghi anh ah. “Con gai” se doc duoc bai viet nay cua anh chu ah? post tren internet ma:-). Ma nguoi viet kich ban cho resort duoc de cap den trong bai viet khong biet co cung nguoi viet cho kich ban cua khach san cho em khong nhi?

  3. Em thich bai viet nay.
    Nhung em ko hieu, mot nguoi hoc gioi ko the co nhung hanh dong va nhung xu su thieu suy nghi nhu vay? Neu da the thi hang ngan cau anh viet ra day cung ko the thay doi duoc nhung suy nghi cua em ay.
    Nhieu luc co be lai nghi nguoi lon ngo ngan nua day. Va em ko the hieu nhung dua tre bay gio, nhung suy nghi cua chung. Nhung thang nhoc nha anh thi khac day.

  4. nhà e cũng có một người, không hoàn toàn là giống như bạn kia, nhưng mức độ khiến cho trái tim cha mẹ vỡ vụn thì cũng không khác nhau là mấy
    Đến nước mắt của mẹ cũng chẳng làm ng ta thay đổi, thì còn gì cứu được nữa đây?

  5. @hoa gạo tháng3: Những lời của bạn thật nồng ấm, cảm ơn nhé! Mình cũng rất tin con gái sẽ thay đổi. Nếu không có niềm tin ấy, chắc khó có thể gõ được một từ nào. Mình vẫn nói với con gái hãy là một người đầy cá tính (mình đặc biệt sợ mấy chục triệu cái sản phẩm nhân bản của xã hội) nhưng đừng ích kỷ!

  6. Cháu xin phép chú cho cháu được nói đôi lời. Trước hết cháu xin nói là cháu cũng là một đồng nghiệp của chị dâu chú. Cháu cũng cảm nhận được sự xót xa khi đọc bài viết này của chú. Cháu biết chú từ rất lâu và cũng rất kính trọng người làm nghề có tâm như chú. Cháu chỉ muốn nói một lời là: ” Cháu tin cô bé ” con gái” trong truyện khi đọc xong bài viết của chú sẽ thay đổi” Cháu tin vào sự hướng thiện của con người. Cháu nghĩ chú cũng tin như thế. Chú tin vào dòng máu của dòng họ với những con người đã sống và làm việc xứng đáng để người khác tôn trọng đang chảy trong cơ thể “con gái” chú. Cháu chúc chú vui và ngày càng có thêm nhiều bài báo hay cho thế hệ trẻ bọn cháu có một tấm gương sáng để học tập.

  7. Cô bé này hẳn đã rất được nuông chiều. Quá nuông chiều. Lại đang ở cái tuổi dở dở ương ương nên rất khó khuyên. Bạn nên cho cô bé làm sao có thể “vô tình” đọc entry này của bạn, cô bé sẽ thức tỉnh bạn ạ!

  8. Ai được là con, cháu của bạn thì thật là may mắn và hạnh phúc!

  9. Cuoc song bay gio dung that la thuc dung anh a. Tuoi tre nhe tui em doi khi co nhung suy nghi lam lac lam. Em cung co nhung mo uoc nhung ban tre nhu minh hay song bang suy nghi va trai tim minh nhung doi khi uoc mo van l auoc mo. Co chau gai cua anh em nghi khi doc xong bai nay se phai roi nhung dong nuoc mat…Em tin the

  10. một số người trẻ bây giờ thường tỏ ra thờ ơ và vô tâm với những người xung quanh. Chú là một người chú, một người cha sống rất có tâm. Cháu nghĩ một ngày sớm nhất cháu gái của chú sẽ thay đổi, và sống có tâm hơn. Đối với 1 người viết, cháu nghĩ trước hết họ sống phải có cái tâm đã!

  11. một số người trẻ bây giờ thường tỏ ra thờ ơ và vô tâm với những người xung quanh. Chú là một người chú, một người cha sống rất có tâm. Cháu nghĩ một ngày sớm nhất cháu gái của chú sẽ thay đổi, và sống có tâm hơn. Đối với 1 người viết, cháu nghĩ trước hết họ sống phải có cái tâm đã!

  12. Nói chung là “Con gái” của anh hơi ích kỷ, Cô bé không có lòng trắc ẩn, Con gái mà như vậy là không thể chấp nhận được, đối với Mẹ và Chị mà còn thiếu quan tâm đến như vậy thì quả là hết chỗ nói, Cô bé này đúng ra là thiếu sự dạy dỗ của Cha, mẹ. Chắc do Bố mất sớm (không ai để mà sợ),Mẹ thì vì sợ COn thiệt thòi nên Cưng chiều. Nói chung là HIện tại không thể Chấp nhận được, đua dòi, ích kỷ, thiếu lòng trắc ẩn, Còn Tương lai thì không biết. Ô hay, bây giờ em mới biết Trc đây anh cũng ở HP, em là dân HP gốc nè, nay em ở HN, biết Blog của anh qua “Vụ Tam Sa”

  13. Tuyệt hay, tuyệt chân thật, vô ti9nhf đọc bài của bác, mình liên tưởng đến bố mẹ mình, rồi các con mình, và nhận ra rằng chưa bao giờ mình nói với con những điều rất chân thật đó.
    Cảm ơn bác lần nữa và rất hy vọng có điều kiện được gặp bác.
    Haikeu

  14. Xin phep duoc goi Nha bao Xuan Binh la chu! Chac chau cung chi bang tuoi co be do thoi!
    Ko cần phải kìm lòng, mặc cho những giọt nước mắt cứ rơi… câu chuyện này làm cháu buồn quá, em trai cháu …cũng như cô bé đó… Chú ạ! Con người ta buồn tột đỉnh khi phải thốt ra hai chữ “bất lực”! Ko biết phải làm gì để thay đổi em trai mình, cả nhà cũng không thể làm gì! Chỉ hy vọng, hy vọng có một sự thay đổi từ chính em ấy! Chờ đợi ngày đó sao lâu vậy >>? Hà Nội lại mưa!
    >.<
    Cháu muốn được copy bài này vì câu chuyện vì cách dẫn đến lời cuối, vì đúng là “Sống ở trên đời cần có một tấm lòng” Nhưng lại nhìn thấy dòng chữ “noiriengvoicongai”… đành thôi, để lại đôi dòng chia sẻ!

  15. Cháu là sinh viên báo chí!
    Chú học trường cháu
    Thầy cô cũng đã nói đến chú với cụm từ nhà báo tự do
    Nghe chú nói về người viết kịch bản kia…thấy thật xấu hổ~!
    Cháu học truyền hình, cũng có lần có một nhà cũng nhờ cháu viết như thế. Anh ta đi quay và dựng với ai, thế nào không biết nhưng lại nhờ cháu viết hộ lời bình. Cháu không hề thích, rất phản đối cái cách làm này! Cảm xúc thì không có, thực tế thì không đi, vậy mà cũng ra mặt đạo đức…Nhưng với một đứa sinh viên mới ra trường, đanh sốt sắng tìm việc thì cháu đã làm!
    Cháu áy náy vì những dòng viết bắt buộc, dối lừa cảm xúc đó!
    Cảm ơn chú! Sự bức xúc của chú đã làm cháu giật mình đấy! Có khi nào một ai đó đã nói về lời bình điêu điêu kia của cháu!
    Sẽ không thể như thế thêm một lần nữa!
    Cảm ơn những chia sẻ của chú cả về đời tư lẫn nghề nghiệp!

    Cháu rất mong được nói chuyện với chú! Nhưng có lẽ chú bận…cháu có nhiều tâm sự về nghề báo! Nick yahoo của chú là gì ạ? nếu rảnh có thể nói chuyện qua mạng được không ạ? Chúc chú những ngày làm việc hiệu quả! Cháu tên Thu!

  16. Cháu đọc bài này cảm động quá chú ạ.Vì mẹ cháu cũng là giáo viên…

  17. Tôi xin Bạn mang về blog của mình.
    Cảm ơn Bạn !

  18. @Phạm Van The: cảm ơn sự quan tâm của bạn!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s