Tập… cúi đầu.

Phim và Bút yêu quý!

Hôm nọ, trong bữa ăn tối vui vẻ, cả nhà mình có một cuộc Tự Bạch thật thú vị. Mỗi người đều tranh thủ nói cho hết cái hay, điều dở của nhau. Mẹ và các con đã giành cho bố quá nhiều nhận xét hay ho. Ngượng ghê lắm! Nhưng mọi người chỉ nói về bố có vài điều dở. Phim bảo bố quá đen nên thật khó khăn khi gây thiện cảm với các bạn gái. Mẹ bảo bố rất luộm thuộm. Bút nói bố chẳng mua nhiều đồ chơi.

Thú thực, điều dở nhất về cuộc sống riêng của bố chính là một chuỗi những thất bại, những cú ngã. Lần ngã sau đau đớn hơn. Thất bại kế tiếp lúc nào cũng ê chề hơn. Chuỗi sự kiện buồn tẻ ấy bắt đầu từ khi bố đọc thấy các bút danh của lão hờ cờ mờ đăng trên báo Nhân Dân. Hình như ngày đó bố mới bằng tuổi Phim. Kể từ đó khao khát trở thành một con người tự do, thoát bỏ nô lệ cứ lớn dần lên trong bố. Bố ước mình là một phần trái tim, khối óc của cơ thể dân tộc này. Nhưng trớ trêu thay, bố chỉ luôn thấy mình là những quả trứng ung thối thoát khỏi cơ thể đàn bà hàng tháng. Bố như là một đống chất thải rất nặng mùi cứ chật ứ ở ruột già mà mọi cơ chế hiện tồn đều muốn tống bỏ mỗi ngày. Những khát vọng của thời trai trẻ càng ngày càng gần với ảo vọng. Mục đích hướng đến cứ thoát dần tầm nhìn. Đã từ lâu, bố không còn lưu hai từ Chiến Thắng trong bộ nhớ. Bố không dám tự căn vặn mình vì những câu hỏi tại sao, thế nào. Điều bố luôn mong mỏi là làm gì để các con đừng bao giờ đi theo vết xe đổ của cả lão hờ cờ mờ cũng như bố- những kẻ đi trước khốn nạn và bất hạnh.

Bài học lớn nhất bố thu nhặt được từ cuộc đời khốn khó này chính là chưa bao giờ được thực sự…tập ngã. Thế hệ của bố và nhiều thế hệ khác chỉ luôn tạo cho mình dáng ngẩng cao đầu hiên ngang, ưỡn ngực đón gió, tâm trí luôn tràn ngập một cảm hứng hào sảng gần như không tưởng. Không mấy ai được dạy bảo hoặc tự rèn luyện kỹ năng… Ngã!

Phim và Bút yêu quý! Bố cứ nghĩ lẩn thẩn như thế khi nhìn các con đang lướt đi trên những bánh xe patin, khi các con đang ngã oành oạch trên sàn đá… Mấy ngày qua, sau những thất bại ê chề trong công việc mới, một lần nữa bố bị cuộc sống sa thải, bố đang từ từ trở lại với nhịp sống bình an như trước đây. Bố giành nhiều thời gian cùng chơi với các con hơn.

Cũng như bố lao vào công việc, các con ra sân thật giống các vận động viên chuyên nghiệp. Tinh thần chơi thể thao thực sự mạnh mẽ như là các chiến binh. Khát khao chiến thắng chẳng khác bất kỳ người trẻ tuổi nào đang được đứng trước thách thức mới.

Nhưng khi buộc cho các con những miếng đệm chống chấn thương ở đầu gối tay, chân, dây mũ bảo hiểm, xiết chặt lại các bánh xe…bố thấy giữa chúng ta bắt đầu có sự khác biệt. Đường đua trong cuộc đời bố không có ai trả giúp cho những chi phí bảo hiểm này. Không có ai đủ hiểu biết để có thể thực sự ân cần dìu dắt những bước đi đầu tiên. Và đâu đớn hơn là lại có rất nhiều người muốn bố…ngã.

Bố nhìn say mê những giọt mồ hôi lăn trên má các con, những vệt bẩn các con quệt ngang mặt rồi lại quan sát kỹ những chiếc giày. Mỗi giày trượt có bốn bánh xe. Bố như nhìn thấy các con có tới…tám cái chân. Những cái chân tiếp xúc với đất rất ít nhưng lại dễ dàng quay tít. Bởi thế các con có thể lướt đi nhanh hơn, có lúc lại cảm thấy như đang bay, một khoái cảm thật mới mẻ và lạ lùng đúng không? Phim như thấy mình có khả năng của siêu nhân. Bút rất sung sướng như khi xem Pen Ten biến hóa. Còn bố lại vẹn nguyên tâm trạng ngậm ngùi.

Khi nào sung sướng nhất lại cũng là lúc dễ ngã nhất. Mỗi khi Bút đập mạnh mông hay ngã sóng xoài trên đất bố lại thấy thót cả ngực. Bố không nựng, không nâng đỡ Bút đứng dậy. Bố lại gần và nói thầm: Đừng trêu tức đôi mông của mình như thế! Đừng làm hỏng hết gạch đá như thế hahhahhaha! Đừng vồ ếch như thế! Nhìn kìa, gương mặt đẹp đe của con có khác gì quả bóng xà phòng, nó thật dễ vỡ đấy nhé!

Con biết vì sao lại ngã không?

Con ngã xóng xoài là vì toàn thân luống cuống, bối rối. Ngã sấp là vì cái đầu kiêu ngạo muốn tỏ rõ vị thế …tiên phong của mình. Ngã ngửa là bởi vì cái chân kia sao lại vội vàng đòi chạy nhanh hơn cái mông, cái lưng và cái …đầu?

Muốn không ngã, chân phải bước nhịp nhàng, tay quạt đều, lao thân mình về phía trước và điều rất quan trọng là phải biết….chúi đầu.

Những vận động viên chuyên nghiệp thì nói rằng: trong tư thế đó, toàn bộ cơ thể của các con được giữ cân bằng, được chuyển động cùng một tốc độ, được giảm đi rất nhiều lực cản của không khí. Kỹ năng này giúp cho vận động viên có thể giành thành tích cao trong thi đấu.

Vậy mà trong nhiều chặng đua cuộc đời, thật vô lối khi chẳng khi nào bố chịu rạp mình hay chúi đầu. Hậu quả rành rành, điều dễ thấy là bố luôn ngã dúi dụi ở một xó xỉnh nào đó. Bố chưa một lần ngẩng cao đầu đăng quang ở một bệ bục vinh quang mà xung quanh đang có thật đông bọn người vô thức, xúm xít, ồn ã chờ đón, sẵn sàng tung hô, ngưỡng mộ, sùng kính…kẻ chiến thắng.

Mọi nơi, mọi lúc bố luôn treo lơ lửng trên đầu mình câu hỏi: có nên tập…cúi đầu?

Hãy trả lời giúp bố đi hai chàng trai!

Advertisements

20 responses to “Tập… cúi đầu.

  1. Anh dang chien thang day, chien thang chinh minh. Nga nga de quay lai chinh minh. Hay tu tin

  2. Chúng ta sống bây giờ
    Mỗi trái tim đều bớt phần chân thật
    Mỗi niềm tin đều bớt chút ngây thơ
    (NTT)

  3. không cần thiết tham gia cuộc đua mà ban tổ chức yêu cầu muốn đọat giải phải cúi đầu, may mắn cho thế hệ sau có nhiều lựa chọn…

  4. Cháu rất thích bài này. Chú cho phép cháu chép về blog được không ạ?

  5. chiêu hồi.chiêu hồi. hehe

  6. Hay. thanks anh for a unique perspective.

  7. Sao bố không hỏi mấy cô con gái luôi mà chỉ hỏi 2 thằng con trai ruột ?
    Chúng con không cúi …bố ơi

  8. Lâu rồi mới được đọc bài mới trên blog của chú. Cháu đã từng ước ao “đổi phận làm trai được” nhưng cuối cùng cháu vẫn chỉ là những thứ như chú nói… dồn nén, khao khát, thất bại… Cháu sắp có 1 cậu con trai. Và cháu không nghĩ mình sẽ dạy con mình cúi đầu. Vấp ngã sẽ dạy cách nhìn xuống. Còn cúi đầu thì… cháu những tưởng xã hội mình đang bội thực những kẻ cúi đầu rất giỏi đó chứ ạ. Thêm nữa thì làm sao đây???

  9. Cam on chu vi bai viet nay. No khong chi danh cho Phim va But …

  10. 😀 anh nặng gần 100k mà ngã thì thế nào nhỉ???

  11. Anh viết bài thật hay

  12. Họ chiến thắng bởi vì ta mềm yếu. Nào bạn ơi, ta hãy đứng thẳng lên.

  13. Từ “cúi đầu” có rất nhiều nghĩa và hành động “cúi đầu” có rất nhiều ý nghĩa.
    Em nghĩ chúng ta cần học để hiểu “thế nào là cúi đầu” hay “cúi đầu là thế nào” và học cả “cúi đầu thế nào”.
    Nếu tất cả mọi việc đều được chúng ta đưa đến tận cùng của từng thái cực thì sẽ như đội bóng chỉ có thủ môn và tiền đạo. Sẽ thật khó.
    Anh trai…

  14. @ire: thời thịnh trị của ngu xuẩn và trơ tráo mừ em.

  15. Bài viết của anh làm em nhowslaij một bài học em học đựơc từ hồi em làm cho 1 công ty của Nhật. Hồi đó công ty em cung cấp dịch vụ cho một công ty Nhật Bản khác, vì một lỗi của công ty em mà để xảy ra hậu quả xấu cho khách hàng, hôm đó tổng giám đốc Nhật của em bắt em đi cùng tại cuộc họp ông tổng giám đốc của em đã cúi rạp xuống đất trước mọi người để xin lỗi khách hàng vì lỗi nhân viên của mình. Sau đó hàng ngày ông tổng giám đốc em đích thân đến kiểm tra, nhắc nhở nhân viên, ngày nào cũng đến cho đến khi dự án hoàn thành và tất nhiên em cũng phải tham gia. Đến khi dự án đã hoàn thành tốt đẹp vị khách hàng kia lại qua công ty em cám ơn và ông ta cũng cúi rạp đất y như ông tổng giám đốc em đã làm trước đây.

  16. Qua bài này cháu học đc nhiều lắm. Cảm ơn chú rất nhiều!
    Chú cho cháu xin chú nhé 🙂

  17. Mỗi lần đọc những tâm sự, sẻ chia của anh Bình với gia đình, đặc biệt với Phim và Bút, em đều thấy chúng có ích với chính bản thân em. Những trải nghiệm của anh không chỉ cần thiết với Phim và Bút mà chúng còn hữu ích cho những người trẻ như em khi đọc được những dòng này.
    “Tập … cúi đầu” không phải là điều xấu cũng như bản thân ý nghĩa của việc cúi đầu không mang tính tiêu cực tuyệt đối. Khi đã được học cách tập cúi đầu sao cho đúng cách và đúng hoàn cảnh, ta sẽ tránh được những cú ngã không cần thiết trên con đường tự khẳng định mình; có thể đó là những cú ngã vụng dại, ngã do yếu tố khách quan hay chủ quan, cũng có thể là ngã do mình xuẩn ngốc…
    Tập NGÃ cũng là điều tốt, vì như vậy sẽ rèn cho cơ thể độ cứng cáp sau mỗi lần ngã; những cú ngã giả sẽ chuẩn bị cho ta trong tình huống này nếu ngã thật ta sẽ bị đau ở đâu, có gây thương tích hay không, ngã sẽ gây trầy xước chỗ nào? Có những cú ngã làm trẻ con vấp rồi vẫn tươi tỉnh bật đứng lên, cười, chạy rồi để bị ngã thêm 1 hay nhiều lần nữa. Có những cú ngã của người trẻ làm họ trầy xước, thấy đau, khiến họ phải thận trọng để né ngã cho lần sau. Có cả những cú ngã của người già làm họ gẫy tay gẫy chân, gây xót xa và lo lắng cho con cái, cho những người thân thuộc…
    Vậy đấy, có muôn hình vạn trạng những cú NGÃ, “TẬP… CÚI ĐẦU” để né ngã chẳng khác gì dậy con người ta luôn cân nhắc đúng tình huống và áp dụng có hiệu quả câu “Lùi một bước, tiến ba bước”.

  18. Đọc entry này, em cứ nghĩ mãi là sao anh lại đang làm việc cho một Cty Bất động sản, xây dựng gì đó nhỉ? Anh mà lại là employee ư? 🙂

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s