Tố Hữu

Nhà lưu niệm Tố Hữu vừa khánh thành hôm qua tại HN. Không hiểu trung tâm dữ liệu này có trưngbày bài “Ý nghĩa một cuộc đấu tranh trong văn nghệ” của Tố Hữu đăng trên Học Tập, số tháng 4/1958 không nhờ.

Trong trận chiến tư tưởng chống “Nhân văn-Giai phẩm” đối tượng nhắm bắn của Tố Hữu là: Thụy An, Nguyễn hữu Đang, Trần thiếu Bảo, Trương Tửu, Trần đức Thảo, Phan Khôi, Trần Duy, Trần Dần, Lê Đạt, Tử Phác, Đặng đình Hưng, Hoàng Cầm, Sĩ Ngọc, Chu Ngọc, Văn Cao, Nguyễn văn Tý, Phùng Quán, Hoàng tích Linh, Trần Công, Trần Thịnh, Phan Vũ, Hoàng Huế, Huy Phương, Vĩnh Mai, Như Mai tức Châm văn Biếm, Hữu Thung, Nguyễn khắc Dực, Hoàng tố Nguyên, Hoàng Yến, Thanh Bình, Yến Lan, Nguyễn thành Long, Trần lê Văn, Lê đại Thanh v.v…

Những thành tích đó đã góp phần đưa Tố Hữu trở thành “một nhà thơ, nhà văn hóa lớn, tiêu biểu nhất của dân tộc Việt Nam trong thế kỷ 20, một lãnh đạo chủ chốt, khai sáng và có nhiều tác phẩm đỉnh cao trong phong trào thơ các cách mạng Việt Nam hiện đại” như báo chí nhất loạt đưa tin trong ngày hôm qua.

“phân biệt rõ ràng những con người và những con quỷ, những hoa thơm và những cỏ độc trong văn nghệ muốn là “kỹ sư tâm hồn” xã hội chủ nghĩa, không thể nào không tự cải tạo bản thân văn nghệ sĩ thành những tâm hồn xã hội chủ nghĩa thật sự….Càng không thể để lén lút vào trong hàng ngũ văn nghệ, những con rắn độc thù địch phun nọc giết người.”tiêu chuẩn chính trị để phân rõ ranh giới: ai là thù, ai là bạn. Không thể mập mờ”…mỗi văn nghệ sĩ và mỗi cán bộ văn hóa “duyệt lại” những tư tưởng, tình cảm của mình, những sáng tác và công tác trong ba năm qua.. Thông qua cuộc đấu tranh lần này mà lột trần bộ mặt gian ác của những phần tử phản cách mạng, chống chế độ, chống nhân dân, phá hoại sự nghiệp cách mạng xã hội chủ nghĩa ở miền Bắc và sự nghiệp đấu tranh thống nhất nước nhà. Phải lôi chúng ra ánh sáng, xé toạc mặt nạ của chúng mà ném xuống đất.”như Phan-Khôi một đời đã năm lần phản bội Tổ quốc, kẻ đã từng phục mạ “người An-nam là chó, và đã là chó thì phải ăn cứt” để “thuyết phục” người khác đầu hàng địch, mà vẫn dương dương tự cho mình là “học giả tiết tháo”, và được kẻ đồng bọn phong cho là “anh hùng của ba trăm nô lệ”… Chúng là những con buôn “mác-xít”, “cách mạng” đầu lưỡi như Trương-Tửu, Trần-Đức-Thảo mà thực chất là những tên tơ-rôt-skit vô tổ quốc …những kẻ đầu cơ cách mạng, như Nguyễn-Hữu-Đang … Trên thực tế, rõ ràng chúng đã làm như những tay sai của địch thực hành kế hoạch phá hoại của Mỹ-Diệm ở miền Bắc là “chống cộng trong lòng cộng” Cuối năm 1956, nói đến báo Nhân văn và các tập Giai phẩm, Hồ Chủ tịch đã chỉ rõ: “Đó là những hạt giống xấu gieo trên miếng đất của những tư tưởng sai lầm”.

Với ngôn ngữ như súng như đạn, như dao như kiếm thế này thì đương nhiên Tố Hữu phải là “một lãnh đạo chủ chốt, nhà thơ hiện thực XHCN tiêu biểu nhất của  Việt Nam trong thế kỷ 20, người có nhiều tác phẩm đỉnh cao trong phong trào thơ  cách mạng Việt Nam hiện đại” nhờ….

Advertisements

10 responses to “Tố Hữu

  1. Tôi đã đọc bài Nói với con về Tổ Quốc trên BBC. Tôi vừa copy. Cám ơn bác..!

  2. “người có nhiều tác phẩm đỉnh cao trong phong trào thơ cách mạng Việt Nam hiện đại” nhờ…. đạp trên đầu, trên cổ5, trên xương, trên máu … đồng đôi chứ gì ?

  3. Pingback: Tin 6-10-2009 « BA SÀM

  4. Cảm ơn anh Ba Sàm đã giới thiệu bài của anh viết
    trên BBC.Đã được đăng từ 2 năm rồi,nhưng đọc
    vẫn thấy thật dũng cảm,ý nghĩa và đáng trân trọng.
    Chúc anh và gia đình mọi sự tốt lành!

  5. Pingback: Xung quanh sự kiện Khánh thành Nhà lưu niệm nhà thơ Tố Hữu : talawas blog

  6. Pingback: Ngoclinhvugia's Blog

  7. Stalin!Stalin

    Bữa trước mẹ cho con xem ảnh
    Ông Stalin bên cạnh nhi đồng
    Áo ông trắng giữa mây hồng
    Mắt ông hiền hậu, miệng ông mỉm cười
    Trên đồng xanh mênh mông
    Ông đứng với em nhỏ
    Cổ em quàng khăn đỏ
    Hướng tương lai
    Hai ông cháu cùng nhìn
    Sta-lin! Sta-lin!
    Yêu biết mấy nghe con tập nói
    Tiếng đầu lòng con gọi Sta-lin!
    Mồm con thơm sữa xinh xinh
    Như con chim của hoà bình trăng trong
    Hôm qua loa gọi ngoài đồng
    Tiếng loa xé ruột xé lòng biết bao
    Làng trên xóm dưới xôn xao
    Làm sao, ông đã làm sao, mất rồi!
    Ông Sta-lin ơi! Ông Sta-lin ơi!
    Hỡi ôi Ông mất! Đất trời có không?
    Thương cha thương mẹ thương chồng
    Thương mình thương một thương Ông thương mười
    Yêu con yêu nước yêu nòi
    Yêu bao nhiêu lại yêu Người bấy nhiêu
    Ngày xưa khô héo quạnh hiu
    Có người mới có ít nhiều vui tươi
    Ngày xưa đói rách tơi bời
    Có người mới có được nồi cơm no
    Ngày xưa cùm kẹp dày vò
    Có Người mới có tự do tháng ngày
    Ngày mai dân có ruộng cày
    Ngày mai độc lập ơn này nhớ ai
    Ơn này nhớ để hai vai
    Một vai ơn Bác một vai ơn Người
    Con còn bé dại con ơi
    Mai sau con nhé trọn đời nhớ Ông
    Thương Ông mẹ nguyện trong lòng
    Yêu làng yêu nước yêu chồng yêu con
    Ông dù đã khuất không còn
    Chân Ông còn mãi dấu son trên đường
    Trên đường quê sáng tinh sương
    Hôm nay nghi ngút khói hương xóm làng
    Ngàn tay trắng những băng tang
    Nối liền khúc ruột nhớ thương đời đời.

    (Tố Hữu 1953)

  8. Tố Hữu chính là nồi nhục lớn nhất của người Huế nói riêng và người Việt nói chung. Ngay cả ở những nước XHCN Đông Âu trước đây cũng chưa bao giờ có một tên thi nô tầm cỡ Tố Hữu.

    Đảng CSVN càng ca tụng, vinh danh Tố Hữu chỉ càng khẳng định bản chất nô lệ, vô liêm sĩ của tập đoàn thống trị mà thôi. Những kẻ tiếp tay lên giọng ca ngợi Tố Hữu là những kẻ đã đánh mất nhân phẩm của người Việt Nam, không còn biết nhục!

  9. Tôi rất đồng ý với bạn Trần Hải. Tố Hữu chỉ là 1 tên thất học, thi nô, là 1 nổi nhục lớn cho những người yêu chuộng tự do.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s