Hồn nhiên xỉ nhục Long Biên

d

Khi ta còn cúi xuống khẩn cầu

Ta vẫn tự tạo ra mình bằng những dáng đau

(Phùng Khắc Bắc)

Không biết nên định nghĩa “Ký ức cầu Long Biên” như thế nào? Mấy hôm trước trong tâm trạng không thể bức xúc hơn, tôi tạm gọi đó là “ Quá ức Nong Biên”. Nói như thế kể ra cũng là hơi quá lời đối với những “mong muốn’ của nhà tổ chức. Nhưng chỉ tiếc rằng “mong muốn” ấy có thân xác quá lớn và… hung hãn nên đã đè bẹp dúm năng lực tổ chức sự kiện còm cõi và một chút tình yêu Hà Nội mong manh. Hoặc giả “mong muốn” đó giống như một quả bóng bay bị người ta bơm nhồi hơi quá tay nên…

Bao năm qua, Long Biên cho tôi một sân tập trong sạch mỗi sáng mai, những bóng đổ xuống bãi cát đẹp tựa bức tranh giữa trưa hè và những ngọn rau bí ngô mát ngọt trong bữa tối… Tôi và các con đã có nhiều lần nằm dưới những hố cát Bãi Giữa hay ngâm mình trên sông Hồng để ngắm Long Biên… Tôi nói với các con rằng: Có lẽ người thiết kế đã mượn thế dáng của Ba Vì, Tản Viên, Tam Đảo hay Yên Phụ, Yên Tử… để vẽ nên 19 nhịp lớn nhỏ cho cây cầu bắc qua sông Cái. Con sông đã bao đời vật vã tạo dựng đồng bằng châu thổ và Hà Nội. May mắn thay cho thành phố, hơn 100 năm trước “ bọn thực dân ngu xuẩn và tàn bạo” đã kịp dựng nên một kiến trúc mang theo cả hình sông thế núi. Và sau 999 năm, có thể nói đây là một kiến trúc duy nhất, hiện tồn của Hà Nội biết cảm nhận và tôn vinh những tinh thần, tình cảm và khát vọng mà Lý Công Uẩn đã cô đúc trong chiếu dời đô.

Gần đây Hà Nội có nhiều công trình, nhiều cây cầu nhưng chẳng có cái nào đáng để mà dừng lặng, ngắm nhìn và suy ngẫm. Bây giờ Hà Nội lại có nhiều nhà cao tầng nên rất khó tìm một góc ngắm nhìn Long Biên lý tưởng. Hôm nay Hà Nội vẫn còn quá thiếu sắt thép để giúp Long Biên thoát cảnh lỡ nhịp… Vì sao Hà nội quay lưng với sông Hồng? Vì sao Hà Nội lãng quên Long Biên…Tại sao người Hà Nội bây giờ chỉ cần “qua sông…”  Và cho đến “Ký ức cầu Long Biên” tôi chợt phát hiện ra rằng đây là lần đầu tiên người ta đã thực sự hồn nhiên xỉ nhục Long Biên.

 Cuộc diễu hành rạng danh đất Việt Muôn cờ hoa lung linh cầu thép Đỉnh đầu rồng sáng láng cờ sao (Vương Tâm)

Cuộc diễu hành rạng danh đất Việt. Muôn cờ hoa lung linh cầu thép. Đỉnh đầu rồng sáng láng cờ sao (Vương Tâm)

Hãy đi đi những tên chiến bại Chúng lủi thủi trên cầu lạnh lẽo gió sương Sông phẳng lặng khác hẳn ngày thường Gió cũng im chim cũng thôi lảnh lót Những giây phút chết cho một ngày tiễn biệt Lưỡi lê súng ống nàg nào Và thôi nghe tiếng nhí nhố lao xao Cùng những bước chân say của những tên mũi lõ (Vương Tâm)

Hãy đi đi những tên chiến bại. Chúng lủi thủi trên cầu lạnh lẽo gió sương. Sông phẳng lặng khác hẳn ngày thường. Gió cũng im chim cũng thôi lảnh lót. Những giây phút chết cho một ngày tiễn biệt. Lưỡi lê súng ống ngày nào. Và thôi nghe tiếng nhí nhố lao xao. Cùng những bước chân say của những tên mũi lõ (Vương Tâm)

f

b

Vai ba lô tũi xách trĩu lưng Thất thểu cùng bước chân câm lặng …  Những đôi mắt xanh lét láo lơ Không dám ngoái lại nhìn thành phố Sông Hồng cứ âm thầm phù sa đỏ Ngậm hờn căm Cho chúng thầm lặng cút về Và thôi nhé hãy bước hãy lê…(Vương Tâm)

Vai ba lô tũi xách trĩu lưng. Thất thểu cùng bước chân câm lặng … Những đôi mắt xanh lét láo lơ. Không dám ngoái lại nhìn thành phố. Sông Hồng cứ âm thầm phù sa đỏ. Ngậm hờn căm Cho chúng thầm lặng cút về. Và thôi nhé hãy bước hãy lê…(Vương Tâm)

 Mái ngói lô xô hắt hiu nghiêng đổ Bóng người đi thấp thoáng giăng mờ Còng lưng bước trong chiều ngược gió Vành nón lật nghiêng choàng mái phố Xao xác thu gày (Vương Tâm)

Mái ngói lô xô hắt hiu nghiêng đổ Bóng người đi thấp thoáng giăng mờ Còng lưng bước trong chiều ngược gió Vành nón lật nghiêng choàng mái phố Xao xác thu gày (Vương Tâm)

hh

cái mà chúng ta làm được dưới chân cầu

cái mà thời đại của chúng ta làm được dưới chân cầu

mái phố

... trên mái phố

Yêu…Cầu…?

chữ nghia vất vưởng: Bụi thời gian xóa mờ đi tất cả. Chỉ có tình ở lại trong tim ta. Thật không?

chữ nghia vất vưởng: "Bụi thời gian xóa mờ đi tất cả. Chỉ có tình ở lại trong tim ta". ( chép lại trong bài Tình viết trên bức màu trắng ở góc trái của ảnh). Thật không?

Nhịp thứ ... 20

Nhịp thứ ... 20

Ngành biểu tượng học nên nghiên cứu kỹ cái này để chuẩn bị tốt cho... sang năm!

Ngành biểu tượng học nên nghiên cứu kỹ cái này để chuẩn bị tốt cho... sang năm!

vẩy rồng

vẩy rồng

Có những loài diêu không bao rờ bay

Có những loài diêu không bao rờ bay

không nhời

không nhời

Dưới đây xin ghi lại một số đối thoại Long Biên.

1-  Báo Tiền Phong: “Thành công hơn cả của festival có lẽ lại nằm ở chính hai dải vải trắng được căng dọc thành cầu để người xem có thể ghi lại cảm xúc của mình. Những bộc bạch về tình yêu Hà Nội, về hoài niệm trên cầu Long Biên mới chính là thứ mang lại nhiều cảm xúc cho lễ hội”.

Nếu phóng viên đọc kỹ thơ của Vương Tâm và các dòng lưu bút thì sẽ không viết ” Vô Tâm” như thế! (Nhắc Đoàn Công Huynh dẫn con gái đi chơi nhều hơn lữa heheheh)

aa

“Em cùng tôi trong mỗi chiến hào và từng trận đánh

Nụ cười luôn ngọt thắm bờ môi

Theo đoàn quân tôi đến tận cùng trời

Dồn dập chín năm gian khó

Chuẩn bị từ Phan Đình Giót La Văn Cầu… pháo và thuốc nổ

Và cả những lời ca

Đều đưa vào trận giáp lá cà”

(Vương Tâm)

2- Với nhà báo (người Việt) làm cho một hãng thông tấn phương Tây rất có tiếng:

Gần hết đời người rồi ( 84 tuổi) nay mới biết cầu long biên. Tôi từ chiến khu Việt Bắc, chỉ biết ăn măng rừng đuổi nhật đánh tây rồi chống mỹ để có ngày hôm nay, chắc là hếtc/đời Xin chào người Hà Nội Đất nước Việt Nam ngàn lần anh hùng (ông nguyễn văn (Bào?) không biết chữ nhờ người viết hộ)

Gần hết đời người rồi ( 84 tuổi) nay mới biết cầu long biên. Tôi từ chiến khu Việt Bắc, chỉ biết ăn măng rừng đuổi nhật đánh tây rồi chống mỹ để có ngày hôm nay, chắc là hếtc/đời Xin chào người Hà Nội Đất nước Việt Nam ngàn lần anh hùng (ông nguyễn văn (Bào?) không biết chữ nhờ người viết hộ)

– Anh cho rằng đây là sự kiện văn hóa rất lớn. Nó tập hợp được đông người. Nó đã đánh thức một cây cầu bị lãng quên!?!?!?!?!

– Hình như mấy chục năm qua cũng có quá nhiều lần “đánh thức” kiểu như thế này…

Nhà báo che tay ngáp lớn rồi bỏ đi.

3- Với nguyên Viện trưởng Viện Hán Nôm Tiến sỹ Cung Khắc Lược:

Con tôi ngơ ngác vì cuộc đối thoại của hai người. Trên đường về tôi nói với cháu rằng: thầy Lược nói vậy mà không phải vậy.

Con tôi ngơ ngác vì cuộc đối thoại của hai người. Trên đường về tôi nói với cháu rằng: thầy Lược nói vậy mà không phải vậy.

– Thầy cảm nhận về sự kiện này thế nào?

– (Tiến sỹ nhăn mày và chỉ tay lên hàng quốc kỳ các nước) Anh có thấy cờ đẹp không?

-…

– ( Tiến sỹ chỉ tay lên trời) Anh có thấy trời đẹp không?

-….

– Anh có thấy đông người không?

-…

– Bố con anh có vui không?

– Dạ, không!

– Tôi ngồi đây hai ngày. Mỗi ngày bán vài xấp giấy. Nếu người ta tổ chức lễ hội quanh năm thì tôi cũng ngồi đây quanh năm. Thế là được rồi, đòi hỏi gì hơn…

Bóng Tiến sỹ đỏ ối một góc cầu. Sau lưng ông nguệch ngoạng bài thơ khuyết danh:

Xóm nổi sông Hồng đã bao lần

Loi thoi mấy hộ khác chi bèo

Nghìn năm sắp đọng (đặng) bao nhiêu cá

Cây cầu mất nhịp có hắt hiu

Có phải đây là zòng sông đỏ?

Và Long Biên cầu nhất Đông Dương?

Advertisements

5 responses to “Hồn nhiên xỉ nhục Long Biên

  1. Đọc bác viết mà thấy xót xa và đau, nhất là bài thơ cuối. 😦

  2. Khổ quá, người ta cchỉ bày trò để tiêu tiền thuế của dân thôi.

  3. Chào nhà báo Xuân Bình. Nghe danh nhà báo đã lâu, hôm qua mới được diện kiến! Quả là danh bất hư truyền.
    Hôm trước thấy chùm ảnh của anh Bùi Việt Hưng báo Dân Trí -nhà ở Triệu Việt Vương) . Cứ nghĩ lễ hội Ký Ức Long Biên đi sau các lễ hội hoa trước đây thì đỡ. Ai ngờ.

    Chùm ảnh và những phát hiện tinh tế của XB thật sắc xảo. đúng là “Ức quá Nong Biên” thật. Còn tui thì sửa lại là “Tức (ức) Khí (ký) Long Biên” hay “Tức … Cảnh Long Biên”.

    Đêm qua tiền trảm hậu tấu, tui đã mạn phép cóppy lại entry này để cho bà con bên tôi coi. Vậy mong nhà báo XB tha lỗi cho sự “ăn cơm trước kẻng” này. Và sang bên tôi kiểm tra lại xem có điều gì sơ xuất không? để tui sửa chữa lại. Đường link của entry đó là: http://vn.myblog.yahoo.com/vanph_vanpham/article?mid=1216.

    Ngoài ra hồi đầu tháng 6, tui cũng có một entry (có cả Video -17 phút do chính tôi làm cùng với Bộ Ngoại Giao Pháp-1992 nữa). Vậy XB có thể vào xem và cho ý kiến ở đường link: Mhttp://vn.myblog.yahoo.com/vanph_vanpham/article?mid=439
    Một lần nữa xin cám ơn và hẹn gặp nhà báo Xuân Bình nhé!
    Gocomay.

  4. Em copy về nhà em bài này nhé

  5. Khổ quá, người ta cchỉ bày trò để tiêu tiền thuế của dân thôi.
    Đây mới là đích của bọn họ

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s